[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] The Endless War – Phần 17 và 18

Tác giả: Guide Game

Guide Viktor AP Mid Liên Minh Huyền Thoại

TRUYỆN LMHT:  THE ENDLESS WAR

PHẦN 17

– Mau đem vật đó giám nghiệm cẩn thận. Ta muốn biết rõ nó là của ai, từ thời đại nào, có đúng là thuộc về con người hay không? nếu đúng, ta muốn biết chính xác kẻ đó đang ở đâu, ngươi nghe rõ chưa!

Viktor hét to đầy phấn khích, 1 niềm vui và sự tuôn trào khoái trá đang lan khắp cơ thể máy móc của hắn hay chỉ đơn giản là trong bộ não con người của hắn, đó là 1 phát hiện đột phá vượt thời đại, thứ sẽ giúp hắn tiến sâu hơn vào chìa khóa cho cuộc chiến sắp tới.

Giọng nói của kẻ nhỏ thó nấp sau lưng Singed lí nhí nói:

– Vậy còn “thứ đó” thì sao thưa ông? Sau cuộc thí nghiệm, tôi không nghĩ là nó sẽ đủ sức để tiếp tục cung cấp cho chúng ta những kiến thức quan trọng về nguồn gốc của nó, tôi nghĩ là nên . . .

– Không! Tiếp tục thử nghiệm cơ thể đó với công trình đang nghiên cứu của Rumble, nếu cần thiết phải xé xác và phân hủy cả cơ thể nó, cứ làm, ta đã có đủ mọi thứ cần thiết để hoàn thành “dự án” rồi, và cả nếu như “nó chết” chẳng nữa, ta cũng có kế hoạch cho nó rồi. Ngươi rõ chưa, Heimdinger.

Viktor gần như gào lên hết mức có thể, và khi Singed nhấc chiếc bình thủy tinh trắng đó qua 1 bên và đi qua bên màn hình, chừa chỗ cho một tên Yordle trông vô cùng kì lạ, với 1 cái đầu to quá khổ trên 1 thân hình lùn đủn nho xíu. Heimdinger cúi đầu chào Viktor rồi cả 2 cùng ngắt kết nối cuộc trò chuyện. Viktor đứng thẳng dậy, cánh tay máy sau lưng hắn thò ra một chiếc giác cắm dài và nhọn , phe phẩy sau lưng hắn.

– Vậy đúng là điều đó có thể, một con người có thể đi qua thế giới đó và vẫn còn nguyên vẹn, không hề bị phân hủy hay ăn mòn, hay ít ra là như thế. Vậy một người máy thì sao? hay một thứ gì khác. Vấn đề là làm sao để vô được thế giới đó, 1 lần nữa

Viktor lẩm bẩm với chính mình, những dòng suy nghĩ của hắn chạy song song với những thông tin đang được xử lý trong chính hắn. Bất chợt hắn dừng lại. Cái dấu ấn đó và chiếc giày đó, hoa văn đó còn rất mới, có lẽ nào là?

Viktor nắm chiếc giác cắm sau lưng rồi cắm vào 1 cái lỗ nhỏ ngay giữa đầu máy bay, ngay lập tức, một loạt hình ảnh hiện lên. Viktor đang nạp thông tin của chính mình vào để tìm kiếm bất kì thông tin nào trong hệ thống của hắn.

– Đây rồi, Heimdinger đã cập nhật cho ta. Loại vải đó, màu sắc đó, và cái kí hiệu này. Máy Tính, cho ta kết quả.

– “Huy hiệu này là biểu tượng của hội ninja Kinkou, một giáo hội lâu năm từng có rất nhiều quyền lực. Tọa lạc tại ốc đảo Ionia. Chất liệu cho thấy vật này thuộc về một ninja hệ ám sát và truy sát. Hệ thống đã lọc hết danh sách 418 ninja của hội Kinkou trên máy chủ hiện vẫn còn sinh sống ở Ionia sau cuộc Thanh Trừng, nhưng không có kết quả khớp. ”

Viktor thu lại cánh tay máy, cảm thấy hân hoan kì lạ. Vậy là bức tranh đã được sáng tỏ, hắn đã biết bàn chân đó thuộc về ai, kẻ, mà tên tuổi của hắn đã quá nổi tiếng mà không ai trên khắp Ionia có thể quên được, kẻ đã tàn sát và phả hủy giáo hội nhẩn giả hùng mạnh nhất của Runetta, không ai khác, Zed.

Sau sự kiện đó, họ nói rằng Zed đã thất bại, rằng hắn đã bị Ninja Hoàng Hôn- Shen giết chết để báo thù cho cha của mình, nhưng đó chắc chắn không phải sự thật, có vẻ như giáo hôi Kinkou đã không giết hắn mà chỉ giam giữ hắn vì lý do nào đó, mà dù lý do gì thì chắc cũng rất mờ ám. Nhưng hắn bằng cách nào đó đã xuất hiện được trong thế giới đó, đó mới là điều mà Viktor quan tâm, liệu hắn còn sống hay không, xác xuất đó có vẻ rất thấp, vì “thứ đó” chỉ nhả ra được 1 bàn chân, vậy chắc “nó” đã “tiêu hóa” phần còn lại rồi.

Vừa suy nghĩ, Viktor vừa đi dọc máy bay, trong đầu hắn rít lên tiếng ốc vít và bay xe đang quay. Và bỗng nhiên hắn cười lớn, khi hắn dừng bước trước cái hộp đựng Lee Sin và ánh mắt hắn dừng lại trên chiếc đai lưng có in hình biểu tượng của Ionia. Vậy là hắn đã đoán được gần hết câu chuyện của tên thầy tu mù này mà không cần phải tra tấn hay tra khảo gì cả.

– Ngài. . . Viktor. . .

Giọng nói khò khè của Urgot vang lên, có vẻ như khó nghe hơn chứ không rõ như lúc nói với Talon ở nhà lao nữa. Nguồn điện sau lưng Urgt cũng yếu dần, và ánh đèn trên 2 cánh tay thì gần như tắt ngúm.

– Ngài. . . Viktor. . kẻ tôi. . tớ này. . . có thể giúp gì. . . thêm . . cho. . ngài. . . “rè rè”

– Lúc này thì chưa , Urgot, cái cơ thể mục nát mà thằng nhóc Warwick vô dụng chế tạo cho ngươi đã quá tồi tàn rồi. Ta sẽ thay thế và nâng cấp ngươi hoàn toàn lại từ đầu, và ngươi sẽ biết ơn ta nhiều hơn ngươi có thể nghĩ đến, khi ngươi dẫn đầu đội quân của ta giết chết lão Swain. . .

– Giết. . . “rè rè”. . . Swain. . . ? Viktor. . . ngài định. . . “rè” tuyên chuyến với. . . . Noxus . hả?

Urgot chậm chạp lê bước đến chỗ của Viktor, 2 cánh tay hắn từ từ cố vươn đến để chụp cổ Viktor. Viktor nhẹ nhàng tiến đến chỗ Urgot, để cho 2 cánh tay Urgot chộp lấy họng mình, hắn nói nhẹ nhàng.

– Ồ không đâu, Urgot yêu quí của ta, ta không tuyên chiến với Noxus. . .

2 cánh tay của Urgot chợt đứng khựng, cả người Urgot không thể di chuyển, và một thứ vô hình gì đó đang từ từ bóp nát 2 tay Urgot. Urgot quì xuống trước mặt Viktor khi 4 chiếc càng sắt của hắn bị nghiền nát thành một đống kim loại xấu xí, và Viktor cúi sát mặt mình với mặt của Urgot, kết thúc câu nói đầy lạnh lùng.

– . . . Ta tuyên chiến với cả thế giới này.

Và với một 1 tiếng “Rắc rắc” cuối cùng, cả cơ thể của Urgot đã bị lớp từ trường của Viktor nghiền nát, nằm dưới chân Viktor. Viktor quay lưng tiến về phía khoang lái, bỏ mặc xác của Urgot ở lại, đang từ từ được thu lại bỏ vào một chiếc hộp khác ngay trên sàn. Viktor ngồi xuống chiếc ghế sắt, mở một tập file từ trong máy tính trước mặt hắn ra, ở đó ghi dòng chứ :

– “Urgot Hủy Diệt”- Bắt đầu tiến trình lắp ráp. [Y/N]

– Bắt đầu- Viktor nói.

Chiếc máy bay của Viktor tăng tốc, bay vút đi thật nhanh, ẩn mình vào trong những đám mây trắng xóa cùng những tia nắng đỏ rực, chập chờn như một vũng máu giữa bầu trời yên bình, lem lên thấp thoáng ẩn hiện trên chiếc máy bay khi nó bỏ lại thành phố Noxus sau lưng, chờ một ngày quay lại với một cuộc chiến hủy diệt kinh hoàng nhất từng có.

***************************************
Ahri Art Truyen LMHT THe Endless War
Cơn mưa nặng hạt đổ lên trên khu rừng rộng lớn và um tùm, những tán cây to và cao vút vươn lên rậm rịt, đến nỗi khiến cho khu rừng như chìm vào trong bóng tối, không có 1 chút ánh sáng, trời lúc này vừa mới hửng sáng nhưng cũng không thể mang lại chút ánh sáng nào, như đang đượm thêm vào nỗi tuyệt vọng cùng cực của cô gái đang kiệt sức và đau đớn.

Tiếng khóc của cô gái đó vang lên buồn bã, đau thương, xuyên qua những tia nắng lé loi cùng cơn mưa thô bạo đang tạt những dòng nước đổ sối xả xuống. Người con gái với mái tóc đen búi lại, trên đầu có 2 chiếc tai trắng, sau lưng có 9 chiếc đuôi trắng muốt đang cố gắng che cô ấy khỏi cơn mưa lạnh lẽo. Cả người Ahri ướt sũng nước, mái tóc bết trên khuôn mặt xinh đẹp với những vạch nhỏ 2 bên má, đôi mắt xanh lơ mọng nước đang tuôn ra những hàng nước mắt nóng hổi, hòa cùng với những giọt nước mưa lạnh lẽo và vô cảm.

Chiếc váy đỏ của cô bê bết nước, đất và cả máu đỏ, khiến cho nó như hòa làm một với người đàn ông đang nằm dưới tay cô. Người đàn ông với một bên chân cụt, 2 tay buông xuôi, cặp kiếm thả trên nền đất ẩm, trước ngực có 1 vết thương rộng toác hoác, máu không ngừng tuôn ra, dù cho Ahri có cố gắng phù phép thế nào chăng nữa.

Chiếc mặt nạ che mặt của người đó nằm lăn lóc bên cạnh, đã bị nứt làm đôi, lộ ra khuôn mặt một người đàn ông trẻ, 2 mắt trợn trừng, miệng không ngừng ho ra máu. Ahri để cho người đó gối lên lòng mình, một tay cô nắm chặt tay của người đó, tay kia đang tạo 1 lớp hào quang mà xanh lá lên trên vết thương, nhưng dường như không có kết quả gì.

– Dừng lại. . đi. . Ahri. .

Zed cố gắng thều thào, hơi thở như không còn nữa, 2 mắt đang từ từ khép lại mệt mỏi. Ahri khóc tức tưởi, cô ghì anh vào lòng, môi cắn chặt để ngăn cơn thổn thức, nhưng rồi cô lại khóc, khóc to hơn và buồn hơn.

– Zed, anh không được chết. Em không cho phép anh chết. Anh không được chết lúc này, ở đây. Anh phải sống để em có thể giết anh, để căm thù anh, anh nghe rõ chưa.

Ahri ép mạnh bàn tay vào sâu hơn, vận thêm hào quang lên vết thương, mái tóc cô bỗng từ từ chuyển từ màu đen sang màu trắng tuyết, khuôn mặt cô hóp lại, vầng hào quang sáng mạnh hơn. Những chỗ rách từ từ liền lại, lỗ thịt khép lại dù máu vẫn chảy, cả ngực của Zed nóng lên, tiếng xèo xèo vang lên từ vết thương.

– Anh cố lên, anh không được bỏ cuộc, anh đã hứa với em còn gì, anh còn nhớ không?! Anh không được thất hứa đâu đấy, làm ơn đi mà, Zed, em xin anh mà.

Ahri vừa nói vừa khóc, 2 mắt cô thâm quầng, da tay nhăn lại, những chiếc đuôi của cô từ từ hạ xuống. Zed cắn chặt môi, mạnh đến nỗi ứa cả máu, anh không muốn chết, có quá nhiều điều anh cần phải làm, quá nhiều điều anh cần phải nói. Zed nắm chặt 2 tay, thở thật mạnh và đều, cố giữ cho đầu óc tỉnh táo, không được phép nhắm mắt. Anh siết chặt bàn tay Ahri.

– Đúng rồi. Sắp được rồi, anh giỏi lắm, 1 chút nữa thôi, 1 chút thôi. . .

Miệng vết thương đang từ từ khép kín lại, máu đã ngừng chảy, chỉ còn lớp da bị xé toạc còn vất vưỡng 2 bên. Ahri lấy tay chùi nước mắt và nước mưa trên mặt, cố mỉm cười với Zed khi thấy anh không còn cắn chặt môi nữa, thả lỏng người.

Ahri thu lại lớp hào quang, cô thở dốc, mệt mỏi và gần như kiệt sức, cô ôm lấy Zed, cố kéo anh vào dưới tán lá to để tránh mưa dù cả 2 đều đã ướt sũng.

– Anh ở đây, em cũng ở đây, đừng xa em nữa, Zed nhé.

Đôi mắt Zed nhìn vào đôi mắt xanh của Ahri, anh nở nụ cười dịu dàng. Thì thào thật khẽ.

– Anh . . xin . . lỗi. . Ahri. . anh thật sự. . . . xin lỗi. . .

Zed nhắm mắt lại, đầu anh gục vào trong tay Ahri.

– Đừng lo chuyện đó nữa, anh chỉ cần giữ lời hứa của anh la được, em chỉ cần. . . Zed. . . Zed. . .

Hơi thở của Zed ngừng hẳn, bàn tay anh đã buông tay Ahri từ lúc nào, nụ cười buồn vẫn còn lưu lại trên khuôn mặt của anh. Và Ahri lại bật khóc, cô ghì chặt Zed vào lòng, miệng gọi tên anh không ngừng, cô gào thét, cầu xin, rồi lại khóc, nhưng không được nữa, khi giờ đây, Zed đã vĩnh viễn rời xa Ahri.

********************************************************

( 36 tiếng trước )

Zed đang chạy thục mạng, anh vừa nương theo đám mây vàng cân đẩu vân của Ngộ Không, vừa dùng khinh công để lướt đi. Nằm trên đám mây vàng bồng bềnh đang lao nhanh như cắt, Ahri đang nằm bên trọng, máu me ướt sũng, máu từ miệng cứ chảy dài, hơi thở khó nhọc và ngắt quảng, nặng nề và không còn mấy sức sống vươn lại. Dù như vậy, Zed vẫn không dám liều mình dừng lại, nhất là khi sau lưng anh, Kha Zix, hoặc Rengar, hoặc thứ gì đó tồi tệ hơn đang rất có thể đuổi theo anh.

Zed cố đẩy cho đám mây bay nhanh hơn nữa, lướt qua nhưng cánh rừng rậm rạp, dù không biết là mình đã bay bao lâu và đi bao xa, hay đang ở chỗ nào. 1 lúc sau, Zed dừng lại, anh quì xuống đất, ôm lấy be xường vì đau, thở dốc lấy hơi, anh từ từ đứng lên, lắng nghe xem, liệu có tiếng gầm, hay tiếng nhảy xổ ra, hay gì đó khác đang sắp sửa xuất hiện hay không, nhưng anh không nghe thấy gì, ngoài tiếng gió thổi, tiếng lá cây xao xát và tiếng nước chảy ở đâu đó mà thôi. Zed lắng nghe thật lâu 1 hồi, rồi anh mới nhận ra, chỗ này hoàn toàn khác so với cánh rừng của Rengar, nơi đây có gì đó khác lạ, cây cối thưa thớt mà đá nhám và đất khô cằn thì nhiều, những tảng đá lại có rất lớn, và 1 vài cục có những hoa văn sáng rực xung quanh.

Nhưng Zed không quan tâm lắm đến cảnh “đẹp” ở đây, anh liếc 1 vòng rồi đẩy đám mây cùng Ahri đến dưới 1 tấm đá lớn, phía trên cây cỏ rậm rịt, che chắn kín đáo xung quanh.

Zed quay qua Ahri, anh kéo đám mây nhẹ nhàng xuống đất, rồi anh lấy trong ngực áo ra một lọ thuốc màu đỏ nhỏ xíu, anh ước lượng thật kĩ rồi đem đến chỗ Ahri. Ahri gần như đã bất tỉnh, không biết gì nữa, dựa vào thương tổn nặng nề bên trong mà Rengar đã gây ra, Zed không thể biết được Ahri bị nặng đến đâu nếu không thấy được vết thương.

Zed lấy ống tay áo, nhẹ nhàng chùi vết máu trên môi của Ahri, xong anh cạy miệng Ahri ra, đổ từ từ lọ thuốc màu đỏ vào miệng Ahri. Sau khi uống 1 ít, Zed đặt lọ thuốc xuống rồi lấy ra 1 chiếc phi tiêu, 2 con dao ngắn cùng một viên thuốc màu xanh trông y như viên bi ve, anh xếp hết ra 1 bên, tháo 2 thanh kiếm ra cất sau lưng áo, xắn tay áo lên rồi anh đưa tay ra.

Zed thận trọng kéo đai áo của Ahri ra, anh rút nhẹ nhàng nó khỏi thắt lưng của Ahri. Zed hồi hộp, vì anh không biết liệu vết thương sẽ nặng đến mức nào cũng như đây là lần đầu tiên anh cởi áo Ahri mà khi Ahri bất tỉnh.

Ôi, Zed ơi là Zed. Zed thì thầm, giờ là lúc nào mà mày còn nghĩ vớ vẩn như thế chứ, đây là lúc sống chết, mày làm thế để cứu người, chứ đâu phải lợi dụng xấu xa gì đâu.

Zed hít một hơi thật sâu, rồi anh đưa tay lên chỗ ngực Ahri, mở hàng cúc ở bên hông ra, từng chiếc nút rơi ra và rớt xuống đất, rồi Zed kéo nhẹ nhàng chiếc áo qua 1 bên.

“BỘP”

– Anh định làm gì thế hả?

Zed chợt giật mình, khi bàn tay Ahri chụp lấy tay anh, 2 mắt mở yếu ớt và đầy tức giận.

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào Thứ Bảy – 14/3/2015

Member Kynam Van của Guide Game

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư  guidegame. vn@gmail. com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame. vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa.  

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME. VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

Hiện nay có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame. vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame. vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Giftcode Guidegame
  • Hiệp Khách Giang Hồ Mobile
    35 / 500
  • Kiếm Khách 3D
    4 / 200
  • Au Mobile VNG
    38 / 300
×