Truyện ngắn LMHT

[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA – Chap 7

Tác giả: Guide Game

Garen Truyện Hành Trình Trở Thành Sức Mạnh Demacia

TRUYỆN LMHT :  HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA

Truyện dài nhiều kỳ, không liên quan đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 7

vvv

CHAP 7: Chạm trán với những kẻ đến từ quần đảo bóng đêm.

Không khí bị dồn nén vào trung tâm của võ đài, tạo thành một cơn lốc xoáy bao phủ hai người ở bên trong, luồng gió lốc dữ dội mịt mù khiến khán giả không ai nhìn thấy được bên trong, rồi bỗng nhiên, một ánh lửa loé ra, hoà với cơn lốc, biến thành một cột lửa cháy cực kì lớn, soi sáng một vùng trời tối mịt đầy giông bão, sấm chớp nhưng không thể nào át được tiếng thét của họ.

– KYAAAAA !

Áp lực cuối cùng cũng được giải phóng, không khí lưu động mạnh mẽ khiến người xem bị đẩy lùi khỏi võ đài.Cơn mưa đã đổ xuống tầm tã nhưng chẳng ai muốn về vì họ vẫn chưa biết kết quả.Từ trong cơn lốc, một người bắn ra khỏi võ đài, bay xa hơn 10 thước và vắt vẻo trên 1 cành cây.

Anh ta cởi trần.

Đám đông reo hò ầm ĩ vì người cởi trần chỉ có Lee Sin mà thôi, có nghĩa là cậu thanh niên ấy đã thắng. Nhưng cơn lốc lửa nhanh chóng bị dập tắt, và không ai khác, Lee Sin đang nằm thở hổn hển ở trong võ đài, anh cố gắng đứng dậy.

Đám đông sửng sốt, thế người kia là ai, chẳng lẽ là cậu thanh niên. Đúng là người nằm vắt vẻo trên cây là Garen, cậu cởi trần hay chính xác hơn là áo của cậu đã tan nát thành cát bụi do trận chiến long tranh hổ đấu, nằm im bất động.

– Thưa mọi người, cảm ơn vì đã đến ủng hộ tu viện cũng như viện cô nhi Ionia, không cần phải lo về cậu thanh niên đó, anh ta đang có một giấc mơ rất đẹp, xin cảm ơn!!!!

Lee Sin vừa thở vừa nói, tuy trông đau đớn vô cùng nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh khiến mọi người nể phục.

– HAY, HAY LẮM !!!!

Một người hét lên ra vẻ mãn nhãn vô cùng, ném lên sàn không ít beri.

– TUYỆT VỜI!!!!
– GAY CẤN THẬT!!!!
– ĐẸP MẮT LẮM!!!!

Người dân thi nhau hò hét, 1 cơn beri thi nhau rơi lộp bộp xuống sàn nhiều như cơn mưa đang rơi vậy. Lee Sin vô cùng ngạc nhiên, cậu không ngờ mọi người lại thích thú và ủng hộ như vậy, cứ đứng như trời trồng nhìn những đồng beri lấp lánh đẫm nước.

Cơn mưa đã kết thúc và trời cũng đã tối hẳn…

– Ê, Lee Sin, làm gì mà cứ đứng như trời trồng vậy, mau giúp tớ nhặt chỗ beri này vào.Nhanh lên, hahaha, cậu tuyệt lắm Lee ơi, nhiều beri thế này đủ cho cô nhi viện sinh hoạt trong vài tháng đó.

Người tu sĩ kia vừa hốt beri vào bao, vừa cười vui và thúc Lee Sin.

– Ừ, mình thu dọn thôi

Lee Sin giật mình tỉnh lại, võ đài đã vắng tanh, chợt nhớ đến Garen.

– Ủa, sao cậu ta vẫn ngủ ở đó hả ? 

– Chứ sao, tuyệt chiêu của cậu mạnh như thế mà chỉ ngủ li bì là còn may đấy.

– Lúc đó ở trong võ đài mình với cậu ta biến thành 2 quả cầu tranh giành dữ dội lắm, quả cầu lửa và quả cầu gió, may mà mình khoẻ hơn nên có sức bền khá tốt, chịu được lâu hơn cậu ta.Trước khi thua cậu ta còn cười nói:

” Haizz, tối nay đành ngủ ngoài đường vậy, tôi thua rồi .”

Vị tu sĩ kia nghe xong nói:

– Ồ, hoá ra cậu ta cần chỗ ở, chi bằng mang cậu ta về tu viện chăm sóc, dù sao thì nhờ cậu ta mà chúng ta mới kiếm được nhiều thế này.

– Ừ, chắc viện trưởng không nói gì đâu, thôi cậu mau dọn đi, mình đến vác cậu ta về..

Sáng hôm sau.

– Oáp, mệt mỏi xong rồi ngủ ngon thật, hề, quên cả cái lạnh!

Nhưng rồi Garen thấy mình đang nằm trong một căn phòng, tuy hơi tồi tàn nhưng vẫn còn rất sạch sẽ. Ngạc nhiên không biết mình nằm đây đã bao lâu rồi, Garen nhìn mặt trời qua cửa sổ thì thấy nó đã lên cao quá rồi, vội gấp lại chăn màn rồi bước ra khỏi căn phòng, tiến về phía cầu thang đi xuống thì bắt gặp một đám người mặc áo thụng đang tiến lên.

– Ồ, xin lỗi mọi người, cho tôi hỏi đây là đâu được không?

Đám người thấy Garen thì xì xào bàn tán, nhưng không ai có vẻ ác ý cả.Một người hàng đầu nói

– Chàng trai trẻ, mừng cậu đã tỉnh lại.Đây là tu viện Shojin của xứ Ionia, chúng tôi là những tu sĩ của nơi này.Tối qua huynh trưởng Lee Sin đã mang cậu về và nói nhờ cậu mà chúng tôi kiếm được rất nhiều beri ủng hộ cho viện cô nhi, cậu đúng là người tốt.

Garen nghe xong chỉ biết là mình đang ở viện Shojin thuộc Ionia, còn lại chẳng hiểu gì cả.

– Được rồi, tôi thật không dám nhận nó.Vậy ở viện còn có cái gì ăn được không, tôi thấy rất đói, củ khoai thôi cũng được không cần nhiều đâu.

Đám tu sĩ chỉ cho Garen lối xuống bếp lấy thức ăn vì đã quá bữa sáng, chào cậu rồi tiếp tục quay lên. Garen cảm ơn rồi theo lối cầu thang đi xuống, tiến về phía bếp có cái ống đang nghi ngút khói bốc lên. Thật may là đúng lúc các đầu bếp đang nấu bữa trưa nên cậu được đãi ăn khá tử tế và no dù chỉ toàn đồ chay.

– Bác đầu bếp ơi, bác biết tu sĩ Lee Sin ở đâu không?

Garen lên tiếng hỏi người già nhất ở đây sau khi đã ăn no.

– Ồ, Lee Sin đang hướng dẫn các tu sĩ ở sân sau Shojin luyện tập, để tôi chỉ đường.

Garen nghe bác chỉ xong liền đứng dậy chào rồi tiến thẳng về sân sau.

Hoá ra đây là một sân chuyên dùng cho việc luyện tập, có bao cát, tạ, người gỗ các kiểu, ở giữa sân có một nhóm tu sĩ đang luyện tập.Người nào người nấy cơ bắp nở nang cởi trần đang hăng say luyện võ, nhưng Lee Sin vẫn nổi bật hơn cả vì ngoài anh ra không một ai có những hình xăm kì lạ và bí ẩn như vậy.

– Tu sĩ Lee Sin !

Garen gọi to, Lee Sin đã nhìn thấy cậu, anh ra lệnh cho các tu sĩ khác nghỉ tại chỗ 5 phút rồi sải bước tiến về phía Garen

– Cậu trai trẻ, mừng vì đã tỉnh lại.

Lee đưa tay ra mỉm cười nói với Garen.

– Cảm ơn anh, tôi tên là Garen, hôm qua gặp được anh thật may mắn, cảm ơn anh.

Lee Sin không nói gì chỉ gật đầu rồi hỏi

– Trông cậu không giống người ở đây, chắc cậu từ nơi xa đến phải không, Garen?

– Chà, không giấu gì tu sĩ, tôi là đứa trẻ mồ côi mới nhận được thông tin về người thân ở đây nên mạo muội đến Ionia này để tìm kiếm.

Lee Sin nghe vậy liền đề nghị được giúp đỡ, dù sao anh đã ở đây được 5 năm rồi.

– Vậy tốt quá, anh có biết ai tên là Loyer không, Louis Cassader Devans Loyer.

Lee Sin nghe thấy thế thì mỉm cười nói có rồi hẹn sau bữa trưa sẽ dẫn Garen đi và mời cậu ở lại tu viện ăn trưa. Tất nhiên, Garen không có lí do gì để từ chối. Sau bữa trưa, Lee Sin cùng Garen tiến thẳng về phía làng Ionia mà không biết rằng thần chết đang đợi họ.

Ngôi nhà của dì Loyer là một ngôi nhà nhỏ ở chân ngọn đồi xanh mướt và tách biệt khỏi làng. Dì Loyer nổi tiếng là 1 người tốt vì đã giúp đỡ cho tu viện Hhojin rất nhiều, vì thế Lee Sin không lạ gì cả.

– Quái nhỉ, sao ban ngày ban mặt mà ngôi nhà lại đóng kín cửa im lìm, đến cửa sổ cũng đóng nốt?

Garen không khỏi thấy lạ, nhưng Lee Sin đã cảm nhận được sự nguy hiểm và một luồng khí âm hàn toát ra từ ngôi nhà khiến anh rợn tóc gáy mặc dù anh không có tóc gáy

– Tránh xa ra Garen!

Dù không hiểu chuyện gì nhưng cậu vẫn nghe theo. Lee Sin tạo khoảng cách với cánh cửa, anh vận công nội lực, hướng bàn tay về phía cánh cửa.Hét to

– ĐẠO VÔ THƯỜNG!

Cánh cửa chịu sức ép của đòn chưởng mở tung ra, đập vào bức tường cái ầm.

“Không ổn rồi, cửa không khoá…”

Garen cùng Lee Sin thận trọng tiến vào trong, bên trong căn nhà đồ đạc đổ lung tung, vỡ vụn như bằng chứng của 1 vụ xô xát không hề nhỏ. Lạ kì là ngoài trời nóng như rang thì bên trong lại lạnh buốt đến thấu xương, không khỏi khiến người ta rùng mình.Bầu không khí ẩm thấp, tối om, thật sự căn nhà này không giống giành cho người ở.

– Tạo lửa được chứ Garen?

– Không vấn đề.

Khi căn nhà được thắp sáng bởi ngọn lửa phượng hoàng của Garen, trên tường treo hình ảnh của 1 người phụ nữ tầm 70 tuổi có gương mặt đẹp lão, phúc hậu, chắc đây là dì Loyer, nhưng ngoài ra còn có một bức ảnh khiến Garen sững sờ.
Đó là hình chụp tập thể gia đình, dì của cậu đang đứng trong ảnh cùng với những người giống như cha mẹ cậu.Tay dì bế một đứa bé đang toe toét nhìn về phiá ống kính, Garen thấy bức ảnh này rất quen, đây là cha mẹ của nó, là gia đình của nó sao, trông thật hạnh phúc, vậy mà….

Bất giác mắt Garen rơi lệ. Bỗng từ trong nhà vang lên một tiếng động như tiếng bình hay lọ rơi, Garen cùng Lee sin vội chạy về phiá sau căn nhà.

Đập vào mắt Garen là hình ảng một người mặc áo choàng kín, bộ quần áo rất kì quái, trông kiểu cách giống như đồ của tu sĩ, nhưng mang 1 gam màu u ám và đầy kí tự cổ quái. Hắn ta đang ngồi trên cái ghế lắc lư, đọc 1 cuốn sách trông khá cũ, cái áo choàng che kín bộ mặt hắn khiến không sao nhận ra được dung mạo thật sự.Chỉ có tiếng thì thầm phát ra từ nơi bóng đen đó, hát những lời ru của tử thần.

Lee Sin tỏ ra vô cùng giận dữ, hắn ta là ai mà dám đập phá tan tành ngôi nhà của dì Loyer chứ, lại còn úp úp mở mở, tỏ ra huyền bí đến vậy.Đây chính là loại người anh ghét nhất.

– NGƯƠI LÀ AI, VÀ DÌ LOYER ĐANG Ở ĐÂU, NGƯƠI ĐÃ LÀM GÌ DÌ ẤY RỒI?

Tiếng ru đã im bặt, một giọng nói trầm trầm tràn đầy tử khí chết chóc

– Cái chết sẽ không bao giờ buông tha cho các người, chi bằng hãy để ta giúp các ngươi kết thúc sớm những tháng ngày đau khổ…

– CÂM MỒM, VÔ ẢNH CƯỚC!

Lee Sin hét lớn, lao vút về phía tên kia, nhưng những gì mũi chân anh chạm vào chỉ là bóng tối vô định

– Haizzz, ta đoán là các ngươi từ chối…Lee Sin, mạng ngươi vẫn chưa tận nên hôm nay ta chưa giết ngươi…và ngươi là ? 

Tên kia hướng cái mũ trùm đầu đen ngòm về phía Garen.

– The…Might of Demacia…GRÚÚÚÚHAHAHAHAHA, ngươi là người ta cần tìm sao chàng trai trẻ.

Nhìn thấy Garen từ trong cái mũ trùm hiện lên 2 con mắt trắng dã vô hồn, không có lòng đen nhưng Garen thấy nó đang dán chặt vào mình thèm khát, cơ thể cậu bỗng rùng mình, lạnh toát như người chết vậy

– GRÚHAHAHA!!!! 

Tiếng cười không phải của người sống vang vọng khắp căn nhà.

– Tuyệt lắm, ta đang nghĩ cách tìm ra ngươi, vậy mà ngươi tự dẫn xác tới, vậy thì HÃY CHẾT ĐI VÀ ĐI THEO TAO. TÀN PHÁ!

Vừa dứt lời dưới chân Garen đã xuất hiện một quả cầu ánh sáng xanh lè, nó cứ to dần ra.Cậu chỉ nghe Lee Sin hét lớn

– MAU TRÁNH THỨ ĐÓ RA, GARENNN!

” BÙM “

Quả cầu nổ tung, phá hẳn 1 mảng sàn lớn, nhưng may mắn cho Garen đã kịp sử dụng hầu quyền nhảy lên bám vào cái chao đèn rồi vận sức nhảy tới bên cạnh Lee Sin.

– Hắn ta là cái quái quỷ gì vậy? ?

– Tôi cũng không biết, nhưng xem ra hắn không hề tầm thường

Lee đáp trả lại Garen, đồng thời thủ thế. Tên kia thấy mình đã tấn công hụt thì đứng im như trời trồng, rồi cất giọng lạnh tanh sặc mùi tử khí.

– Con mụ Loyer đã khiến ta tốn không ít sức lực, ta cần phải nghỉ ngơi…

Garen nghe như sét đánh bên tai, dì Loyer bị tên ma không ra ma, người không ra người này bắt đi ư.

– Tên kia, DÌ LOYER, MI LÀ AI, SAO LẠI Ở ĐÂY, NÓI MAU?

Garen nộ khí xung thiên, toàn thân bốc cháy đỏ rực, cậu lao vào tên kia đang lẫn trong bóng đêm bị ngọn lửa của cậu đẩy lùi…

Nhưng đó chỉ là ảo ảnh, Garen không thể nào thấy hắn đang ở đâu, nơi nào cũng toả ra hai ánh sáng trắng, nơi nào cũng thấy bàn tay gầy giơ xương dài ngoằng cầm 1 quyển sách kì bí đang giơ ra tóm lấy cổ cậu. Đầu óc thấy choáng váng vô cùng, Garen đang quay cuồng trong ảo giác của tử thần, không nhận ra phương hướng nữa, garen lảo đảo rồi ngã xuống.

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào Thứ Năm – 5/3/2015

Member Thanh Tùng của Guide Game

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư  guidegame. vn@gmail. com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame. vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa.  

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME. VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

Bài viết khác
Bình luận
GuideGame
×