[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA – Chap 6

Tác giả: Guide Game

Garen Truyện Hành Trình Trở Thành Sức Mạnh Demacia

TRUYỆN LMHT :  HÀNH TRÌNH TRỞ THÀNH SỨC MẠNH DEMACIA

Truyện dài nhiều kỳ, không liên quan đến các truyền thuyết của nhân vật

CHAP 6

vvv

Garen không tin vào tai mình nữa:

Katarina gặp nguy hiểm rồi, Ta. . . ta. . . không thể chết thế này được, ta cần sức mạnh, ta cần sức mạnh. dù chỉ 1 phút, 1 phút thôi, ta cần bảo vệ cô ấy, GYAAAAA!!!!!!!.

Garen hét lên cả ở trong tâm hồn lẫn thể xác, hung quang sáng rực, người anh trở nên nóng bừng rồi bốc cháy. Phải, người hùng của chúng ta đang trở thành ngọn đuốc với ánh lửa xanh lét phừng phừng.Tên kia thất kinh sợ hãi, vội buông tay ra khỏi Garen và hét:

– NGỌN LỬA CỦA PHƯỢNG HOÀNG CHÚA ! Ngươi. . . ngươi. . . tại sao, ngươi là ai ?

Garen trở nên sáng rực hơn bao giờ hết, 3 con dao cắm sau lưng anh tan chảy và bốc hơi ngay lập tức trước khi rơi xuống đất, nhưng ngược lại, da thịt anh không hề bốc cháy theo mà còn đang phục hồi với tốc độ chóng mặt. Garen ĐANG LẨM NHẨM KHẨU QUYẾT CỦA PHƯỢNG HOÀNG QUYỀN, sức mạnh của vua muôn loài, có thể tái sinh từ trong đống tro tàn và sức mạnh phục hồi vết thương. Garen không nói gì chỉ quắc mắt nhìn tên kia, rồi lao lên hét to

– HOẢ QUYỀN.

Cú đấm dũng mãnh chưa từng có lao đi vun vút với ngọn lửa xanh của phượng hoàng chúa, một trong tứ linh vệ hồn. Tên kia thất kinh nhìn cú đấm xé toạc màn đêm đang bao phủ cho hắn lao về phía mình thì vội hét lên đồng thời sử dụng tuyệt chiêu bảo vệ sự sống.

– ÁM KHÍ VÔ HÌNH!

” UỲNH”

Cú đấm của Garen đã hụt và nó làm tan chảy ngay lập tức bức tường phía sau. Bỗng có 1 tiếng nói vọng từ màn đêm lại.

– Ngươi khá lắm, nhưng Katarina là của ta, đừng hòng động vào cô ấy, hôm nay mới chỉ là cảnh cáo thôi.

– MAU RA ĐÂY ĐÁNH NHAU VỚI TA, NGƯƠI LÀ AI.

Garen thét lớn, mắt sáng rực nhìn xung quanh và tai cũng đang tập trung phát hiện ra hướng nói. . .

Nhưng không còn tiếng gì lạ nữa ngoài tiếng gió và vài con mèo hoang đang kêu lên gần đó, hắn đã đi rồi. Garen thôi không thực hiện phượng hoàng quyền nữa, người anh đã trở lại bình thường đúng lúc các vết thương lên da non. Tuy vậy, Garen vẫn thấy đau ở sau lưng và bụng, mắt anh mờ đi, tai ù ù rồi ngất đi không biết gì nữa, ngày hôm nay Garen đã quá mức chịu đựng của bản thân, phượng hoàng quyền cần nhiều sinh lực vô cùng, đến Udyr cũng chỉ dám dùng phượng hoàng quyền lên một bàn tay và là ngọn lửa bình thường, Garen đốt cháy cả thân mình cùng ngọn lửa xanh lét như vậy, nếu là người thường e rằng chỉ sau 2s đã mất hết sức lưc. . .

Đúng lúc đó ở phủ đại sứ, Du Conteau nhận được tin từ Darius

“Talon đã biến mất khỏi Noxus”

– Thằng bé chắc lại đang bám theo Katarina rồi. Khổ thân thằng bé thích Katarina nhưng lại bị cô bé thờ ơ, cũng phải thôi, con gái ta sao có thể để ý đến kẻ tầm thường như thế được.

Du Conteau nghĩ bụng rồi gạt nó sang, ông quay lại với những mưu kế của mình. . .

Sáng hôm sau, Garen tỉnh dậy và thấy mình đang nằm trong túp lều của Riot. Người ngợm đã thấy khá hơn, Garen thấy rõ ràng là đã bị 3 con dao đâm vô lưng, lại còn bị một nhát chí mạng ở bụng, rõ ràng là rất đau, vậy mà giờ đây chỉ còn cảm thấy hơi nhói, và kì lạ nhất là đến 1 vết sẹo cũng không có. Riot bước vào, trên tay là một bát cháo loãng có vài cọng hành bốc hơi nghi ngút. Cậu thấy Garen đã tỉnh dậy và đi đứng được thì vui mừng, đưa cho anh bát cháo và động viên:

– Anh làm gì mà tối qua ngất ở bên ngoài lều của cha con em vậy, làm em hú hồn, chắc anh đói lắm, nhà em chỉ còn thứ này thôi, anh ăn tạm.

Garen nghe vậy thì cảm động vô cùng, đón lấy bát cháo từ Riot mà rơi nước mắt, đúng là anh em sinh tử có nhau, chia sẻ bát cơm manh áo.

-Chúng ta là anh em đúng không Riot, em và cha em đã cứu anh 2 lần, thật khiến anh xấu hổ. Vì vậy đừng nói là bát cháo không ngon, dù giờ ở đây có tay gấu nem công đi chăng nữa, anh cũng không thèm. 

Nói đoạn rồi đưa bát cháo lên mồm, húp một hơi nửa bát, nó giúp cho cơn đói cồn cào trong người từ tối qua giảm xuống. Garen về lều được một ngày thì khoẻ hẳn, tay chân đã hai ngày không có gì làm quả thật rất ngứa ngáy, đành ra sân luyện phượng hoàng quyền. Tâm trí tập trung, miệng lẩm nhẩm khẩu quyết, Garen đã lần nữa tạo ra được ngọn lửa, hơn nữa còn điều khiển được mức độ to nhỏ, tạo được ở nơi cần tạo chứ không còn toàn thân bốc cháy nữa. Nhưng dù làm kiểu gì thì ngọn lửa anh tạo ra cũng chỉ còn màu đỏ đặc trưng, không thấy màu xanh lét huyền thoại đâu nữa. 

Hôm nay là ngày chuyến thăm của Noxus kết thúc và trở lại quê hương, chuyến thăm này không đạt được kết quả như mong đợi, hai bên vẫn còn nhiều bất đồng nên nó kết thúc sớm hơn thường lệ. Garen nghe thấy tin này từ Riot mà như sấm nổ bên tai, vậy có nghĩa là Katarina cũng phải về Noxus. Rồi có tiếng kèn trống ầm ĩ ở ngoài kia, báo hiệu sự hiện diện của sứ quân Noxus đang đi qua.

“Phải nhanh lên không thì muộn mất”

Garen tự nhủ rồi không nói không rằng, chạy như bay về nơi tình yêu đợi cậu, trong lòng thấy buồn vô hạn. Chẳng lẽ mối tình mới chớm nở đã tàn phai, ông trời ghen ghét những mối tình đẹp nên phải bắt chúng phải trải qua thử thách?

Đoàn quân của Noxus đây rồi, Garen ngóng tìm 1 chiếc xe ngựa có 6 con kéo, ngóng người con gái xinh đẹp lạnh lùng nhưng lại có nụ cười toả nắng chói rọi trái tim ủ dột của anh. Cô ấy vẫn còn đó, mà sao ánh mắt lạnh lùng đã chuyển thành buồn bã, thỉnh thoảng ngoái lại như tìm kiếm hình bóng mối tình đầu, để rồi khi nhìn thấy Garen. Đôi mắt xanh biếc của cô rơi lệ, dòng nước mắt lăn dài trên làn da trắng hồng khiến bao kẻ phải xì xầm, phải thốt lên.

Garen nhìn thấy cảnh đó cũng không kìm được lòng, hai hàng nước mắt chia li lăn dài trên gương mặt người quân tử. Nhưng Garen lại cười, mỉm cười với Katarina khi nước mắt vẫn lăn dài, cậu hét to trong thâm tâm.

“EM SẼ ĐỢI TÔI CHỨ, KATARINA”

Khi hai người nguyện là một nửa của nhau, dường như hai trái tim đã hoà làm một, tâm ý tương thông. Và rõ ràng, cậu thấy cô ấy gật đầu, lau đi dòng lệ rồi quay lại phía trước, dần dần, đoàn quân của Noxus mất hút vào hoàng hôn chỉ để lại những cái bóng đen và dài ngoằng ngoẵng. . .

Cha Udyr đã không còn nữa, Katarina cũng đã về nước, Garen cũng đã quyết định rời xa đất mẹ Demacia để đi tìm dì Loyer, một cuộc hành trình tới Ionia bắt đầu với chàng trai trẻ tràn trề nhựa sống.Sáng hôm sau, Garen tiến vào lều cha con Riot, để lại 1 bức thư cùng với toàn bộ số tiền hai cha con Garen kiếm được lúc lên phố hồi 5 tuổi, Garen thấy mình còn trẻ, có thể tự lo cho bản thân, chỉ giắt theo 100 beri và để lại toàn bộ beri ở lại trong túp lều.

Bước ra ngoài lều, Garen nhìn thấy ánh mặt trời bình minh mà cảm khoái vô cùng, bước đi thẳng mà không hề nhìn lại. Thẳng tiến đến xứ Ionia, nổi tiếng về cảnh sắc như bồng lai tiên cảnh, các bậc hạnh nhân tu tiên cùng nhiều điều bí ẩn vẫn còn tồn tại. Tuy nhiên để tìm được nó, cậu phải trèo đèo lội suối vất vả, hỏi người qua đường. Lắm người còn chơi ác, chỉ đường vòng mà Garen mà không hề hay biết, cuối cùng, sau một tuần vất vả, cậu đã đến Ionia mà chỉ cần 3 ngày nếu người nào biết đường.

– Những người đó thật là tốt bụng, hêhê, mà mình nên tìm một chỗ trú chân trước khi trời tối.

Nói rồi Garen đi tìm quán trọ, nhưng càng đi cậu càng lạnh sống lưng, nuốt khan liên tục.

“Sao nghỉ 1 đêm thôi mà mắc quá vậy nè trời”

Quả thật, giá thấp nhất mà cậu tìm được cho 1 đêm trọ là 200 beri, trong khi đó cậu còn đúng 50 beri do mua đồ ăn thức uống. Nếu ở ngoài kia thì cậu đã tìm tạm 1 đền hoang hay miếu để trú chân rồi. Nhưng đây là xứ Ionia, người ta tôn sùng đạo phật thì đời nào người ta bỏ hoang chứ, hic hic. Nhưng rồi tiếng reo hò bên kia đường thu hút sự chú ý của cậu. Đó là một nơi giống như một võ đài lộ thiên, mọi người đã xúm lại xem, có 1 cái biển to đùng ghi Buổi Thách Đấu ngoài trời do tu viện Ionia tổ chức, nhằm quyên góp tiền từ thiện cho viện cô nhi, đối thủ của các võ sĩ là tu sĩ Lee Sin, người đã đại diện Ionia tham gia rất nhiều giải đấu, người chiến thắng sẽ nhận được 500 beri, thua cũng không sao, có tiền góp ít, không có tiền thì ủng hộ.

– Đây rồi, phải đấu thôi không đêm nay lạnh thế này mà ngủ ngoài đường thì chết cóng mất.

Garen tiến thẳng về phía vỏ đài, đám đông đang reo hò cổ vũ. Trên khán đài là một người thanh niên tầm 18-20 tuổi, cởi trần lộ rõ vẻ rắn chắc, trên người có những hình săm kì lạ, đôi mắt đen láy tỏ vẻ kiên cường đang cúi chào khán giả, còn 1 tên nữa trông cực kì to béo đang nằm thở dốc không ra hơi, một hình ảnh trái ngược hoàn toàn với người thanh niên kia.

– Người thách đấu thứ 51 đã ngã gục rồi, còn ai muốn thử sức không ?

Tiếng 1 vị tu sĩ khác giống như trọng tài vang lên, nhưng đáp lại chỉ có sự im lặng.

– Cảm ơn bà con đã ủng hộ, số tiền này chúng tôi sẽ dành hết cho viện cô nhi, nếu khô. . .!?

– DỪNG LẠI, CÓ TÔI ĐÂY !

Khán giả lập tức reo hò ầm ĩ và hướng về nơi phát ra tiếng nói. Đập vào mắt họ là hình ảnh một thiếu niên tầm 15, 16 tuổi, ngoại hình bình thường, chỉ có đôi mắt màu xanh lá cây tràn đầy hi vọng ánh lên khiến mọi người bỗng thấy một cảm giác an toàn bao phủ lên.

– Ồ, một người thiếu niên trẻ tuổi thưa quý vị, nhưng tôi tự hỏi anh chàng to gấp 3 lần cậu ấy còn không đứng lên nổi thì… 

Đâu đó có tiếng chế nhạo, nhưng Garen mặc kệ, cậu leo lên sàn đấu và cất tiếng hỏi.

– Có đúng là nếu tôi thắng sẽ nhận được 500 beri chứ.

Lúc này Lee Sin mới cất giọng ôn tồn.

– Đúng vậy cậu trai trẻ ạ, nhưng ta nghĩ cậu không thắng được ta đâu.

– Hìhì.

Garen chỉ cười lại và nói.

– Ổn rồi, chúng ta đánh nhau thôi.

Lee Sin không nói gì chỉ đưa tay và chân ra thủ thế. Garen lao lên trong sự hò reo của mọi người, cậu sử dụng hổ quyền. Cú đấm xé gió bay vút đi. Lee Sin tránh né rất nhẹ nhàng, cậu đánh càng nhanh ông ta né càng giỏi.

– Cú đấm khá đấy .

– Ồ, sức bật cũng rất tốt !

– Cậu có tương lai đấy, nhưng đến lúc kết thúc rồi.

Lee Sin bắt lấy cú đấm cậu tung ra, rồi úp tay vào bụng Garen thét lớn.

– ĐẠO VÔ THƯỜNG.

” Uỳnh “
Garen bị Lee Sin ấn xuống măt sàn, đập lưng xuống, mồm cậu đã rỉ máu, sàn nứt ra 1 tiếng crắc. Người dân thấy vậy liền chán nản quay đi, tưởng thế nào chứ hóa ra cũng là loại tôm tép, hừ, phí thời giờ.Nhưng vừa quay đi được hai giây, họ nghe thấy tiếng hét lớn.

– CHƯA ĐÂU!

Garen bị Lee Sin ấn tay vào bụng, cảm thấy như một trái núi đè lên bụng mình. Nhưng làm sao điều đó có thể khuất phục Garen cơ chứ, tay chân cậu vẫn hoàn toàn tự do, cậu giơ 2 chân lên kẹp lấy cổ Lee Sin trong nháy mắt rồi cố gắng xoay người, đập thẳng chân cùng đầu Lee Sin xuống sàn.
” RUỲNH”

Rồi nhân lúc Lee Sin đang cố gắng đứng dậy cậu nảy bật người lên thủ thế. Lee Sin đã đứng dậy được, cười nói với Garen.

– Hahaha, khá lắm, thú vị lắm, lâu rồi ta chưa gặp được người như cậu, ta sẽ đánh với hết sức lực, hãy chuẩn bị nhé!

– Được thôi, ĐÁNH NÀO!!!

Hai người lao vào nhau, khán giả ở phía dưới trợn tròn con mắt, nhưng liên tục vỗ tay vì theo họ, đây là một trận siêu kinh điển, hay hơn bất cứ trận nào họ từng xem. Mây đen lại kéo tới, những cơn giông thổi những làn gió mát lạnh nhưng không thể nào hạ nhiệt được trận đấu của hai con người mà như hai con thú hoang dã.

Liên tục là các đòn thế đẹp mắt được đưa ra, hai người ăn miếng trả miếng với nhau hơn 300 hiệp mà vẫn chưa phân thắng bại. Lee Sin trán chảy máu, người đầy vết tím bầm và toát rã mồ hôi trong khi Garen cũng không khá hơn là bao, bụng đau nhức, mình mẩy thâm tím, và nhất là một bên mắt sưng to.

– Cậu rất giỏi, chàng trai trẻ ạ, giỏi hơn ta tưởng rất nhiều, nhưng đến lúc kết thúc rồi. Để tôn trọng cậu, ta sẽ dùng tuyệt chiêu mạnh nhất của ta, nó có tên là NỘ LONG CƯỚC.

Nói rồi Lee Sin thu mình lại, giơ chân lên, không khí tập trung xoáy lại giống như 1 cơn lốc xung quanh Lee Sin. 

– Vậy thì tôi cũng sẽ dùng tuyệt chiêu mạnh nhất của mình, nó là HOẢ HỔ QUYỀN, chúng ta đọ sức nào tiền bối.

Garen cũng thủ thế, lầm bầm khẩu quyết, tay cậu đột nhiên bốc lên một ngọn Lửa đỏ sáng rực, dáng như hổ vồ cọp thét, còn Lee Sin lại giống như rồng bay phượng múa.

Bầu trời vần vũ, sấm chớp sáng loáng rạch tan bầu trời, long hổ tranh đấu động kinh thiên địa, mây cuộn dữ dội.
Đúng lúc một tia sét đánh sầm xuống giữa hai người xong, Lee Sin cùng Garen không ai bảo ai cùng lao lên, tiếng hét của hai người giống như tiếng thét của hai loài thú truyền thuyết. Một loài là vua của bầu trời, một loài là chúa sơn lâm. . . .
“RUỲNH”

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào Thứ Năm – 19/2/2015

Member Thanh Tùng của Guide Game

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư  guidegame. vn@gmail. com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame. vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa.  

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME. VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

Bài viết khác
Bình luận
Giftcode Guidegame
  • Tru Tiên Kiếm
    40 / 100
Mobile FPS Châu Á
GuideGame
×