[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Ezreal Và Hành Trình Runeterra – Phần 5

Tác giả: Guide Game

 Ezreal 1

TRUYỆN LMHT: Ezreal Và Hành Trình Runeterra

PHẦN 5

Chương 5. Bí ẩn trong rừng.

Tôi lại đang đứng bên hố sâu lần trước. Nhưng lần này tôi nhận ra không chỉ có tôi ở đây. Còn một kẻ khác nữa, và hắn đang nói chuyện với thứ ở trong hố.

“…đã thất bại, thưa ngài.” Hắn nói. “Viện trưởng đã tiêu diệt nó.”

“Ta biết.” Giọng khủng khiếp của kẻ kia vang lên làm da tôi ngứa ran. “Không thể giao cho ngươi và con ma thú yếu kém đó trách nhiệm lớn như thế này.”

“Nhưng…”

Giọng nói kia gầm gừ. “Ngươi đã làm ta thất vọng, giờ thì thằng nhóc đó đã biết cách sử dụng sức mạnh rồi. Sẽ không dễ gì tiêu diệt nó được đâu. Nhưng ta đã có kế hoạch khác rồi, không cần sự yếu kém của ngươi nữa.”
Tôi ngộ ra 2 điều: Thứ nhất, gã con người kia chính là kẻ đã thả con sư tử tấn công tôi. Thứ hai, tất cả đều là do kẻ kia.

“Thưa ngài”. Gã con người gọi.
Lặng thinh.
“Ừm, thưa ngài?”

Kẻ kia bỗng cười khùng khục. “Ta không nghĩ là nó có thể vào đây đấy. Nó mạnh hơn ta nghĩ.”

Rồi vẫn cái giọng đó, gầm gừ. “Nhóc con, ta không thích khách không mời đâu. Biến đi.”

Mọi thứ trở lên đỏ rực như lửa cháy. Tôi mở mắt tỉnh dậy.Thứ đầu tiên tôi nhìn thấy là trần nhà và không khí tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tôi biết ngay mình đang ở đâu: Thương xá.Tôi cảm thấy khá tốt vì mình đang ở đây chứ không phải trong nhà xác, tôi lẩm bẩm cảm thán: “mạng mình cũng to đấy chứ. “

Tôi ngồi dậy, đầu óc hơi choáng váng nhưng không thấy đau tí nào. Nhưng tôi lập tức giật mình khi thấy một cô gái tóc vàng, ngồi kế bên tôi, gục đầu lên chiếc giường ngủ. Lux.

Đúng lúc đó thì cánh cửa mở ra, Mactin bước vào. Trông anh ấy thật buồn cười khi ôm một đống đồ, chẳng khác người khoân vác là mấy. Khi thấy tôi phì cười nhìn, ánh mắt Mactin nhìn lại theo kiểu mà chỉ mình tôi hiểu: “Anh không có làm trò bệnh hoạn đó.”

“Viện phó Gran bảo chú hôm nay sẽ tỉnh, nên anh mang bữa sáng đến cho mấy đứa mình đây.” Sau đó Mactin ném cho tôi một lon nước. “Uống đi, sẽ thấy tốt hơn đấy.”

Tôi nhìn lon nước, trông nó giống hệt một lon nước hoa quả. “Ừm, không phải là, bất cứ điều gì về việc cho người bệnh uống nước lon sao?”

Martin quắc mắt. “Đây là thuốc phép phục hồi sức đấy. Chỉ học viện mới có thôi.”

“Mà… Em ở đây bảo lâu rồi?”

“Ba ngày.” Anh ấy nói rồi liếc sang Lux. “Con bé xin nghỉ học để ở đây với chú đấy, nó sợ chú lại bị tấn công. Viện trưởng cũng chẳng cấm nó, vì nó cũng giỏi lắm rồi. Nhưng thầy đang ra sức truy tìm kẻ đã thả con ma thú vào đây, thầy có vẻ giận lắm.”

Tôi thật sự cảm kích, thật tuyệt khi có cô ấy là bạn.Tôi nói. “Dù sao thì, cứ ăn sáng đã chứ.”

Chúng tôi đánh thức Lux dậy và cùng nhau ăn bữa sáng. Tôi thấy một ngày của mình bắt đầu thật tuyệt.

Trên đường rời thương xá, tôi kể cho họ về giấc mơ.

“Ồ, vậy kẻ đã thả con sư tử đó vào đây, nó là… cái gì ấy nhỉ?” Lux nói.

“Ma thú.” Mactin trả lời.

“Vậy kẻ đã thả con ma thú đó vào đây chắc chắn chỉ có thể là một học viên.” Lux khẳng định.

“Ừ đúng.” Tôi nói. “Nhưng ta không thể biết đó là ai được.”

“Nhưng giờ ta có thể chắc chắn.” Mactin quay sang tôi. “Rằng Ezreal sẽ không thể mơ thấy bất cứ thứ gì ở trong hố nữa đâu.”

“Đúng.” Tôi gật. Hắn đã xong chuyện.”
Mấy ngày sau đó, tôi học tất cả các phương thức chiến đấu. Mactin còn tặng tôi một con dao đồng và hứa sẽ dạy tôi sử dụng. Nói thật, tôi không thiết tha lắm với vụ đó.Vào ngày cuối tuần. Một giáo sư thông báo:

“Hôm nay chúng ta sẽ thực hành thực tế, các học viên sẽ chia thành nhóm ba đến bốn người, sau đó vào khu rừng kế bên thành cổ để săn bắt thú. Chiến lợi phẩm có thể bán trong thành lấy tiền. Các học viên nhớ quay về học viện trước 6 giờ tối.”

Học viên lập tức quay về chuẩn bị và chọn nhóm, đương nhiên tôi sẽ ở cùng nhóm với Lux và Mactin rồi. Một kiếm sĩ, một pháp sư, một xạ thủ, tại sao lại không chứ?
Chúng tôi về phòng để chuẩn bị đồ đạc. Tôi mặc bộ đồng phục của học viện với áo phông và áo khoác cùng chiếc quần jean, đeo con dao đồng Mactin tặng bên thắt lưng. Ngoài ra tôi còn mang đủ thứ để trị thương trong balo (chắc chắn bạn hiểu lí do).

Mactin thì mang một chiếc balo bé xíu để đựng chiến lợi phẩm. Tôi định hỏi lí do nhưng đoán là chiếc balo cũng được phù phép mở rộng không gian nên lại thôi. Thanh kiếm của anh ấy lại được cất đi, như tan vào không khí. Tôi vẫn chưa kịp hỏi thêm về nó, rõ ràng đó không phải một thanh kiếm bình thường.

Chúng tôi gặp lại Lux trước cổng học viện, cô ấy đã mang đồ ăn trưa cho chúng tôi. Cô ấy mặc chiếc áo phông màu cam của học viện và áo khoác mỏng.Chúng tôi tiến vào rừng. Không khí lạnh giá của mùa đông không đến nỗi quá tệ, nhưng từng cơn gió vẫn như cắt vào da thịt. Giờ tôi mới chú ý Lux đang vung vẩy chiếc gậy phép trên tay, nó toả sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Tôi hỏi. “Sao cậu không, ờ, cất nó đi giống như Mactin vậy?”

“Tớ không làm được.” Lux nhìn tôi như thể tôi là người ngoài hành tinh. “Cậu làm sao có thể cất vũ khí của cậu đi được?”

“Nhưng…”

“Thanh kiếm của anh rất đặc biệt.” Mactin giải thích. “Anh có thể gửi nó về một chiều không gian khác.”

“Chiều không gian khác?”

“Ừ.’ Mactin trả lời. “Hư không.”

“Oa, từ đã nào.” Lux xen ngang. “Sao anh lại có một thanh kiếm hư không thế?”

“Vô tình thôi. Anh được nó chọn.” Mactin nói. “Thanh kiếm được cắm trên mộ của một vị vua vô danh. Chỉ người được chọn mới cầm nó lên được.”

“Thanh gươm của vị vua vô danh.” Tôi nhớ ra. ‘Em đã nghe về nó, không ai có thể rút được nó lên, thanh gươm như nặng cả tấn.”

“Đúng vậy.” Lux nói. “Trừ Mactin.”

Mactin nhún vai. “Chỉ là tò mò thôi. Nói thực anh không nghĩ rằng mình có thể rút nó lên dễ dàng như vậy.”

“Chắc anh làm mọi người ở đó sợ chết khiếp. “Tôi nói.

“Mà này Ezreal. “Lux đột nhiên hỏi. “Cái găng tay cậu đang đeo chẳng phải cũng chọn cậu sao? Cậu còn chưa kể cho tớ sao cậu tìm được nó nữa.”

“Ơ, cái đó không quan trọng đâu.”

“Cái gì? Rõ ràng là nó có quan trọng.”

Mactin vô tình giúp tôi bằng một câu cắt ngang. “Ê này, nếu 2 đứa cứ nói chuyện như thế, chúng ta sẽ không có được bất cứ gì mang về đâu.”

“Thế con cóc ba đầu kia thì sao?” Tôi gợi ý.

“Được đấy.” Mactin đồng ý.

Lux có vẻ hơi khó chịu khi thấy tôi giấu giếm, nhưng cô ấy cũng chẳng buồn hỏi nữa. Lux vung cây gậy lên, một luồng ánh sáng bắn thẳng vào con thú, tạo ra xiềng xích trói nó lại. Tôi nhanh chóng tấn công con cóc, khiến nó bốc hơi tắp lự, chỉ để lại bộ da rỗng toếch bốc khói xanh lè.

“Oài.” Mactin ngán ngẩm kêu. “Hai đứa ăn ý kinh nhỉ.”

“Haha.” Lux nói không hào hứng. “Đương nhiên là không rồi.”

Tôi thật sự bó tay với cô ấy. Là một tiểu thư ngần này tuổi mà tính nết như trẻ con vậy.Chúng tôi làm việc nhóm khá tốt. Chỉ khoảng vài giờ sau, chúng tôi đã hạ được khá nhiều ma thú. Nhưng chúng đều rất tầm thường nên chẳng chịu nổi 1 đòn. Và vì vậy nên Mactin chẳng kịp hạ con nào trước khi tôi và Lux tung phép.

“Trắng tay.” Mactin nói một câu mang tính xây dựng. “Lũ ma thú yếu ớt này còn chẳng giúp tập luyện tốt hơn bù nhìn ở học viện.”

“Ờ ha.” Tôi gật gù. “Chẳng thấy ma thú cấp cao nào.”

Vâng, tôi đã quen với việc mình luôn sai.

“Grừ…grừ…” Bỗng có tiếng gầm gừ vang lên.

Một con ma sói đang nhe răng nhìn chúng tôi. Hàm răng nó phải gọi là trắng không chút tì vết, điều này khiến tôi thắc mắc rằng nó có đánh răng không.

“Vừa nói xong.” Tôi nói. “Thiêng thế.”

Lux lí nhí. “Mactin này, nếu anh thích, bọn em nhường anh đấy.”

Tôi hoàn toàn đồng ý với cô ấy.

“Được thôi.” Mactin nói và vung tay, thanh gươm xuất hiện trong tay như thể anh ấy vừa rút nó ra từ không khí, và chắc chắn là anh ấy đã làm vậy. Mactin lao đến tấn công con ma sói, nó cũng giơ vuốt chồm tới. Anh ấy ngửa người tránh cú vồ chết người dễ dàng và chỉ với một cú chém chuẩn xác, con sói đã biến thành một đống da trên đất.

“Anh giỏi thật đấy.” Tôi cảm thán.

Mặt trời lên cao chót vót. Chúng tôi quyết định dừng chân dưới một tán cây lớn để ăn trưa.Mactin bỏ balo xuống và ném nó cho tôi.

“Kiểm tra xem đã được nhiều chưa.”

“Sao luôn là em vậy?” Tôi kêu.

“Vì anh không có đèn pin lúc nào cũng đeo bên cạnh như chú.”

Công nhận. Bên trong balo tối om như hố sâu không đáy vậy. Còn về vụ đeo đèn pin, đó đã là thói quen ngấm vào máu tôi rồi. Tôi bật đèn và chiếu vào.

“Khá nhiều rồi đấy.”

“Thế thì tốt, giờ ăn cơm đi.” Lux ấn hộp cơm vào tay tôi.

“Tớ không nhớ cậu biết nấu cơm đấy.”

Lux đấm vào bụng tôi. “Cơm của nhà ăn.”

“Ờ ha.”

Chúng tôi vui vẻ cùng nhau ăn bữa trưa.
Đó là lúc tôi nhận thấy vấn đề. Bọn thú rừng chạy toán loạn trong sợ hãi, giống như là đang chạy khỏi thứ gì đó. Thậm chí cả ma thú nữa. Từng tiếng bước chân làm rung chuyển mặt đất. Tôi đoán chắc một thứ cực kì to lớn đang bước đi.

“Đi xem xem.” Mactin đề nghị.

“Anh đang đùa, phải không?” Tôi hi vọng.

“Không tệ đến thế đâu.” Mactin nói. “Đi thôi.”

Lux và tôi không hứng thú với vụ này lắm, nhưng vì tò mò nên cũng gật đầu đi theo. Chúng tôi băng qua một khoảng rừng thì thấy khung cảnh thật tan hoang, những cây đại thụ ngàn năm gãy nát, những viên đá to lớn vỡ thành mảnh vụn.

“Để em đoán nhé.” Tôi đoán. “Mãng xà à?”

“Sai.” Mactin trả lời. “Mãng xà thì sẽ phun độc vào mọi thứ cơ, và chúng không có chân như những vết này.”

“Tuyệt.” Tôi lẩm bẩm. “Còn tệ hơn cả mãng xà.”

“Sao ở đây lại có thứ to lớn như vậy được?” Lux thắc mắc. “Khu rừng này thường chỉ có ma thú tầm thường thôi mà.”

“Đó là điều ta sẽ khám phá.” Mactin nhìn về phía trước. “Đi thôi.”

Ngay lập tức chúng tôi gặp rắc rối to. Ý tôi là to thực sự ấy. Bởi đang đứng trước mặt chúng tôi là một tên khổng lồ cao 4 mét rưỡi, toàn thân hoàn toàn là đá, trên đầu nó là một tảng đá xanh lam khổng lồ. Hai bên còn có hai tên nhỏ hơn tháp tùng nữa.

“Cái gì vậy?” Lux sững người.

“Golem.” Tôi trả lời. “Thôi xong.”

“Gì cơ?”

“Những người khổng lồ đá ấy.” Mactin giải thích. “Quái vật thực sự. Thường thì chúng sống trong khu rừng hiểm họa, không hiểu sao ở đây cũng có.”

‘Vậy.” Tôi quay sang hai người. “Có ai có ý tưởng nào không?”

“Chạy?” Lux gợi ý.

“Không được đâu. Nó đã phát hiện thì ta khó chạy lắm, nhất là hai tên Krug ở bên nữa.” Mactin nói.

“Vậy là đánh nhau à?” Tôi hỏi. “Chúng ta thắng được không?”

“Để xem đã.” Mactin ra lệnh. “Kế hoạch tấn công ba hướng.”

Để tôi giải thích cho bạn nghe. Có một vài con được gọi là ma thú, có vài con được gọi là quái vật. Ma thú vốn là thú bình thường, bị nhiễm phép thuật và trở nên mạnh mẽ nhưng điên loạn. Còn quái vật thì được tạo ra từ ma thuật vãng lai. Đương nhiên vì thế mà quái vật mạnh hơn nhiều.

Chúng tôi đều đã biết các kĩ thuật chiến đấu cơ bản ở học viện. Theo kế hoạch thì tôi và Lux sẽ vòng ra 2 bên, khiến con Golem phân tâm để Mactin tấn công trực diện. Thường thì kế hoạch sẽ hiệu quả nếu chỉ có mình tên Golem, nhưng giờ hai bên nó còn có hai krug nữa, bọn chúng đều cao lớn hơn tôi và Lux, nên cuộc chiến nhanh chóng trở thành 3 đấu 3.
Krug không khoẻ như Golem, nhưng chúng nhanh và thông minh hơn nhiều. Con krug xấu xa số 1 tấn công tôi tới tấp, không cho tôi cơ hội phản công lại. Tôi vất vả tránh né những cú đập như búa bổ của nó, vừa lục tìm trong đầu kiến thức về Krug.

Bên kia Lux cũng không khá hơn tôi là bao, cô ấy tránh những đòn đánh từ tên quái vật đầy khó khăn và tên krug số 2 đập văng tất cả các quả cầu ánh sáng được tung ra. Có lẽ Mactin và tên Golem là cân bằng nhất, anh ấy né tránh sự tấn công của nó đầy ảo diệu và luôn phản công ngay sau đó. Nhưng tôi nhận ra anh ấy sẽ nhanh thấm mệt, còn tên quái vật thì không, những vết cắt lành lại khá nhanh.

Tất cả những gì tôi nhớ ra được là Golem không có điểm yếu cụ thể, sức chống chịu của chúng rất cao và chúng có khả năng tái tạo, nếu không bị tiêu diệt hoàn toàn. Nghĩa là bạn càng đấu lâu càng dễ thua.

Còn Krug thì sao?

Tôi chưa nhớ ra được, nhưng chắc chắn là chúng có điểm yếu. Và tôi lãnh ngay hậu quả khi phân tâm, tên krug đập trúng và tôi bị đánh văng về phía sau, đập mạnh vào một cái cây làm mắt tôi nảy đom đóm. Sự va chạm làm một cành cây gãy gập, rơi thẳng vào đầu con quái vật. Điều kì lạ là nó không hề tránh, chính xác hơn là không hề hay biết, và nó lùi lại trong choáng váng.

Một tia sáng loé lên trong đầu tôi, vóc dáng và thân thể như 1 tảng đá đã tố cáo nó.

Tôi đã nhìn thấy cách để hạ Krug.

Còn tiếp – 

 Member Star War của Guide Game

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào ngày thứ 7– 14/3/2015 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư   guidegame.vn@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa. 

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME.VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

Hiện nay có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame.vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame.vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Bài viết khác
Bình luận
Giftcode Guidegame
  • Tru Tiên Kiếm
    40 / 100
Mobile FPS Châu Á
GuideGame
×