Truyện ngắn LMHT

[Truyện Liên Minh Huyền Thoại] Ezreal Và Hành Trình Runeterra – Phần 3

Tác giả: Guide Game

 Ezreal 1

TRUYỆN LMHT: Ezreal Và Hành Trình Runeterra

PHẦN 3

Chương 3. Kẻ phá hoại giấc mơ.

Trời đã khuya, tôi đi về phía phòng của mình, vừa đi vừa thầm nguyền rủa gã lớp trưởng vì bắt mình rửa cả bát đũa của lớp 12 người. Có lẽ người thích thú nhất là Lux vì cô ấy tha hồ trêu tôi. Thực ra mà nói thì không khó khăn lắm nếu như ở đây chúng tôi không sử dụng một loại chất giống như axit để rửa bát đũa – Erious. Thường thì nó được dùng để đánh bóng ngọc trai, nhưng nếu bị chất đó chạm vào da, nó sẽ đốt mòn da bạn rất nhanh. Tiêu diệt vi khuẩn đến 99%. Còn gã lớp trưởng đó, tên hắn là Michael, hắn được làm lớp trưởng đơn giản vì hắn là học viên đầu tiên của lớp xạ thủ. Điều đó thật không may, vì hắn cực ghét học viên mới. Nghe các học viên khác kể, hắn bắt đầu như thế từ đầu năm ngoái, từ đó hắn luôn khó chịu với các tân học viên, nhưng không ai biết lí do. Chắc uống nhầm thuốc rồi.
Tôi bước vào phòng 101 của mình, ngạc nhiên khi thấy Mactin đang đọc sách, anh ấy vẫn đợi tôi. Bởi anh ấy là người hướng dẫn và quản lí của tôi nên chúng tôi ở chung một phòng. Dù chỉ mới gặp chưa quá lâu nhưng tôi thấy anh ấy rất tốt, tôi coi anh ấy như người bạn và thầy của mình.
“Ủa, muộn thế này mà anh chưa ngủ sao?” Tôi hỏi.
“Đợi chú về thôi.” Mactin cười. “Rửa bát đĩa cho 12 người vất vả nhỉ.”
Tôi nhún vai. “Erious thôi mà, anh đang đọc sách gì thế?”

Mactin lật lại trang bìa. “Ờ, 30 thần chú biến kẻ ăn trộm thành chuột lang.”
“Chuột lang? Nghe quen nhỉ.” Tôi nhăn mặt. ”Của Lux à?”
“Sao chú biết?”
“Chẳng có gì ngạc nhiên cả. Chắc chắn phải là Lux rồi. Sao lại không chứ?”
Rồi tôi nghe thấy một tiếng động nhẹ, giống như tiếng khúc khích.
“Có kẻ đang ở đây.” Mactin nói to. “Lux, hiện ra đi.”

“Oái, bị phát hiện rồi sao?” Lux chợt hiện ra bên cạnh tôi, khiến tôi nhảy dựng lên.
“Cậu đang làm cái quái gì ở đây vậy? Con gái sao sang kí túc con trai làm gì? Bộ không sợ bị phát hiện sao?”
Lux tỉnh bơ: “Sợ gì, sang trêu cậu thôi. Thế nào, rửa bát đĩa vui không?”
Tôi nổi cáu.”Cái gì?”
“Đùa đấy. Công nhận gã Michael chơi ác thật. Hắn ghét tân học viên. Biết lí do không?”
“Không, tớ là tân học viên.” Tôi đáp và nhìn sang Mactin.
Anh ấy nhún vai. “Sao anh biết được, anh ở lớp đấu kiếm mà.”
“Không rõ lắm nhưng tớ nghe nói năm ngoái cậu ta gặp một tai nạn kì lạ.” Lux nói. “Sau đó thì thay đổi hoàn toàn.”
“Ồ.” Tôi cụt hứng. “Nhiều hơn tớ biết một tí.”
“Thế hả? Mà này em quan tâm làm gì cho mệt, lo về ngủ đi.” Mactin cắt ngang.
“Nhưng…”
Đột nhiên chúng tôi nghe tiếng bước chân, tôi giật mình quay sang Lux. “Thầy giám thị đấy, mau về đi.”
Lux gật đầu rồi tàng hình và mở cửa đi ra khỏi phòng.
“Bụp.” Cả căn phòng vụt tối om.

****************************

Đêm đó, giấc mơ của tôi thật tồi tệ.
Tôi thấy mình đứng trước một hố sâu thăm thẳm, từ bên dưới vọng lên tiếng cười khô khốc.
Một giọng nói khàn đục vang lên: “Vậy ra đây là kẻ được chọn sao, hahaha, lũ kém cỏi đó nghĩ gì vậy?”
Giọng nói đó thật đáng sợ, nó như đang cứa vào da tôi vậy. Tôi muốn hét lên bảo kẻ đó im đi, nhưng tôi không thể di chuyển hay cất lời được.
“Ngươi nghĩ có thể ngăn cản ta sao? Quy phục ta, hoặc sớm thôi, khi ta trỗi dậy, ngươi sẽ phải chịu sự đau đớn tột cùng.”
Như để minh chứng cho điều đó, 1 cơn gió mạnh thổi đến và hất văng tôi rơi vào hố sâu.
Tôi tỉnh dậy mà vẫn ngỡ mình đang rơi.
Tôi dụi mắt, ngó xuống giường bên dưới, không có ai cả, Mactin đã dậy rồi.
Sao sớm thế? Mới 5 giờ sáng.
Tôi nhảy xuống dưới, đi vào nhà tắm. Sau đó, tôi đi ra ngoài phòng.
Quái quỷ, trời đã sáng rõ, học viên đang dồn về phía nhà ăn. Tôi nhìn lên chiếc đồng hồ lớn và bật ngửa: 6 giờ. Giờ tôi mới ngớ ra, đồng hồ của tôi đang chạy theo giờ ở Shurima. Chết thật.
Mactin từ đâu đó tiến ra: “Dậy rồi hả cậu em? Đứng đó làm gì, chú tính bỏ bữa hả?”
“À không.” Tôi đáp rồi đi theo anh ấy đến nhà ăn. Tôi thực sự thấy choáng ngợp, nó rộng một cách quái lạ, dù nhìn từ bên ngoài chẳng lớn hơn hàng cơm là mấy. Trường chỉ có vẻn vẹn hơn trăm học viên, toàn người tài ( tôi nghi ngờ việc có mình trong đó) nhưng so với năm mươi bàn ăn ở đây thì cảm giác còn ít hơn nữa. Mactin và tôi ngồi xuống một bàn trống.
Anh nói. “Chú muốn ăn uống gì, cứ viết vào thực đơn, sẽ có liền.”

Để minh chứng anh viết vào thực đơn, ngay lập tức dòng chữ biến mất và một cốc nước lọc hiện ra.
“Wow, hay thật.” Tôi thốt lên.
Mactin gập cuốn thực đơn lại và đưa cho tôi. “Có thể gọi mọi thứ, trừ đồ uống có cồn.”
“Ví dụ?”
“Rượu”. Anh ấy nói. “Thứ cấm kị ở đây.”
“Ừ nhỉ, chắc chắn rồi.”
Ngay khi tôi vừa gọi đĩa mì cho mình, Lux đẩy ghế ngồi xuống cạnh chúng tôi.
“Chào buổi sáng.” Lux nói.  “Tớ ngồi với nhé.”
“Gì đây?” Tôi hỏi với giọng ngờ vực. “Tính ám xui tớ hả?”
Cô ấy liếc tôi với ánh mắt kiểu lát – nữa – cậu – sẽ – biết – tay – tôi làm tôi im bặt.
Mactin đưa cho Lux quyển thực đơn sau khi gọi cho mình bánh kẹp.
Cô ấy nhận lấy và lí nhí cảm ơn.
“À này, tí nữa có bài kiểm tra sức mạnh đấy. Lux nói sau khi bát súp bảy màu vừa hiện ra. Anh Mactin đưa Ezreal đi nhé.”
“Ừ, được.” Mactin đáp gọn.
Tôi quay sang Lux. “Kiểm tra sức mạnh là sao cơ?”
“Đây là bài kiểm tra thực lực để quyết định cậu có được tiếp tục học hay không.” Lux giải thích.
Tôi đắng hết cả miệng, nộp cả đống tiền xong bị tống cổ thì nản lắm đây. Đĩa mì bỗng nhiên trở nên không còn hấp dẫn như lúc đầu nữa. Bỗng chốc tôi thấy lo vô cùng, cảm giác bất an nổi lên. Tôi quyết định kể cho họ giấc mơ của mình.
Mactin và Lux trao đổi ánh mắt với nhau đầy lo lắng, điều đó khiến tôi thấy rất khó chịu. Như thể họ biết điều gì đó mà không muốn nói cho tôi vậy. Chà, tôi còn chưa kể cho họ tất cả mọi chuyện đấy.
“Điều này thật là quá, quá tệ.” Lux căng thẳng nhận xét. “Nếu như nó là thật…”
“Nó là thật mà.” Tôi cãi.
“Ừ thì cứ coi như nó là thật đi. Nhưng mà tại sao?”
“Sao cơ?” Tôi hỏi.
“Ôi trời.” Lux ngán ngẩm. “Đầu óc chứa toàn chữ của cậu để làm cái gì chứ?”
“Ờ, nó có thể giúp được khá nhiều thứ đấy.”
“Cậu không thắc mắc là tại sao hắn lại mò đến cậu hả?” Lux đặt chiếc thìa xuống bàn, chưa động tí nào vào món súp bảy màu của mình.
“À, có một chút.” Tôi nói.
“Đó là một nghi thức cổ xưa.” Mactin im lặng nãy giờ bỗng lên tiếng. “Một lời cảnh báo chết chóc trực tiếp, công khai với nạn nhân.”
“Khoan đã nào.” Tôi quá bất ngờ khi nghe thế. “Như thế có nghĩa là gì?”
“Hắn sẽ tiêu diệt cậu, chắc chắn như thế. Bằng bất cứ giá nào.” Lux nhìn tôi đầy buồn bã, như thể vừa chọn xong loại hoa tôi thích để đặt trên mộ tôi vậy.
“Oa.” Tôi nói. “Sao có thể chứ? Nhất là khi tớ đang ở trong học viện nữa.”
“Không thể là mãi mãi. Đúng không? Khi lời cảnh báo chết chóc được trao, hắn sẽ săn đuổi cậu bằng mọi giá, cho đến khi một trong hai chết đi.”
Không biết có phải lò sưởi của nhà ăn bị hỏng hay không mà tôi cảm giác như thể nhiệt độ trong phòng giảm đến cả chục độ C vậy.
“Ùuuuu.”Tiếng tù và vang lên khắp học viện, cắt ngang cuộc nói chuyện của chúng tôi.
Mactin uể oải đứng dậy, bỏ dở chiếc bánh của mình.
“Chúng ta sẽ nói về chuyện đó sau.” Anh nói. “Đến giờ rồi.”

 

Còn tiếp – 

 Member Star War của Guide Game

Xin các độc giả đón đọc tâp tiếp theo vào ngày thứ 7– 28/2/2015 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh xin vui lòng gửi về hộp thư   guidegame.vn@gmail.com. Cám ơn các bạn đã tham gia 

Mọi bài viết, mẩu chuyện, bộ truyện về Liên minh đăng trên Guidegame.vn  xin vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.

GuideGame rất cần những ý kiến đóng góp quý giá từ các bạn, tuy nhiên để xây dựng một Văn Hóa Game lành mạnh GuideGame cũng sẽ thẳng tay ban những nick để lại comment chửi bới, thiếu văn hóa. 

HÃY CHUNG TAY CÙNG GUIDEGAME.VN XÂY DỰNG MỘT VĂN HÓA GAME LÀNH MẠNH

Hiện nay có rất nhiều Website copy bài viết của GuideGame.vn về và không để nguồn. Những bài viết đều là công sức và tâm huyết của đội ngũ GuideGame.vn chúng tôi. Vui lòng để nguồn GuideGame khi copy bài viết. Xin cảm ơn

Bài viết khác
Bình luận
GuideGame
×